"Giữa dòng ngày tháng âm u đó
Không đổi nhưng mà trôi cứ trôi.."
Ngày hôm qua đã trôi đi như thế...
Ngày hôm nay lại tiếp tục một hành trình 24 giờ...
Và thật buồn khi đoán chắc rằng ngày mai sẽ chẳng có gì khác...
Mỗi người chỉ có một lần duy nhất để sống và cũng một lần thôi để mãi mãi đi vào cõi vĩnh hằng. Vậy mà có đôi lúc, mình sống mà không biết sống để làm gì, vì cái gì nữa! Cuộc sống trôi qua, bình lặng và tẻ nhạt. Nhưng nó giống như một thói quen, tuy không hề tốt, nhưng nó an toàn khiến con người ngại ngần không dám thoát ra khỏi những gì quen thuộc. Không dám mở lòng mình ra để đón nhận yêu thương chỉ vì sợ những dối gian hay tổn thương. Không dám thử nghiệm những điều mới mẻ và làm một điều gì đó bứt phá chỉ vì sợ thất bại, sợ bị cười chê. Không dám đặt chân đến những vùng đất mới cũng vì sợ những nguy hiểm và sự khác biệt... Và dần dà, ta sống lạnh lùng hơn và cũng có thể, vô cảm và hèn nhát hơn.
Sao chỉ biết nhận lại những điều tốt đẹp mà không dám cho đi? Cuộc sống chẳng cho không ai cái gì. Cũng giống như ta phải trải qua hết những cung bậc của khổ đau mới có thể cảm nhận được trọn vẹn thế nào là hạnh phúc. Đừng sống như Biển Chết, chỉ biết nhận lại, mà không biết cho đi, không biết chia sẻ, chỉ để dòng chảy của mình tù đọng trong một khoảng không chật hẹp.
Hãy cứ sống hết mình đi, được không? Hãy cứ sống là chính mình với những ước mơ và hoài bão đẹp, dù có thể chỉ là một chút nông nổi. Đừng vì những định kiến, những nỗi sợ ngăn càn bước chân ta đi, ngăn cản trái tim ta đừng yêu thương. Tất nhiên, ta cần lắm chứ, những kĩ năng, những kiến thức để tránh được những cạm bẫy bóng bẩy, tránh được những thất bại nặng nề vì thiếu kinh nghiệm. Nhưng đừng vì điều đó mà chấp nhận một cuộc sống nhạt nhẽo và đơn sắc! Hãy sống, chứ đừng chỉ tồn tại.
"Sẽ không sao thành công hay thất bại. Tôi vẫn tin rằng mình không khóc trong tương lai!" :)
~ Thân Nhung~
Không đổi nhưng mà trôi cứ trôi.."
Ngày hôm qua đã trôi đi như thế...
Ngày hôm nay lại tiếp tục một hành trình 24 giờ...
Và thật buồn khi đoán chắc rằng ngày mai sẽ chẳng có gì khác...
Mỗi người chỉ có một lần duy nhất để sống và cũng một lần thôi để mãi mãi đi vào cõi vĩnh hằng. Vậy mà có đôi lúc, mình sống mà không biết sống để làm gì, vì cái gì nữa! Cuộc sống trôi qua, bình lặng và tẻ nhạt. Nhưng nó giống như một thói quen, tuy không hề tốt, nhưng nó an toàn khiến con người ngại ngần không dám thoát ra khỏi những gì quen thuộc. Không dám mở lòng mình ra để đón nhận yêu thương chỉ vì sợ những dối gian hay tổn thương. Không dám thử nghiệm những điều mới mẻ và làm một điều gì đó bứt phá chỉ vì sợ thất bại, sợ bị cười chê. Không dám đặt chân đến những vùng đất mới cũng vì sợ những nguy hiểm và sự khác biệt... Và dần dà, ta sống lạnh lùng hơn và cũng có thể, vô cảm và hèn nhát hơn.
Sao chỉ biết nhận lại những điều tốt đẹp mà không dám cho đi? Cuộc sống chẳng cho không ai cái gì. Cũng giống như ta phải trải qua hết những cung bậc của khổ đau mới có thể cảm nhận được trọn vẹn thế nào là hạnh phúc. Đừng sống như Biển Chết, chỉ biết nhận lại, mà không biết cho đi, không biết chia sẻ, chỉ để dòng chảy của mình tù đọng trong một khoảng không chật hẹp.
“…Khước từ sự vận động. Tìm quên trong những giấc ngủ vùi.
Tìm sự an toàn trong vẻ ngoan ngoãn bất động khiến người thân phải đau lòng. Bỏ
quên những khát khao dài rộng. Bải hoải trong tháng ngày chật hẹp?
Như dòng sông chưa ra được biển rộng đã lịm trong đầm lầy?
Như dòng sông muộn phiền quanh vách núi?
Như chính cái đầm lầy?
Như cái hồ dài kỳ dị sống đời thực vật?
Sông như đời người. Và sông phải chảy. Như tuổi trẻ phải
hướng ra biển rộng. Còn gì buồn hơn khi ta sớm làm một dòng sông muộn phiền.
Khước từ trải nghiệm. Khước từ nắng gió. Khước từ đi tới. Khước từ sự vận động…” (Hà Nhân)
Hãy cứ sống hết mình đi, được không? Hãy cứ sống là chính mình với những ước mơ và hoài bão đẹp, dù có thể chỉ là một chút nông nổi. Đừng vì những định kiến, những nỗi sợ ngăn càn bước chân ta đi, ngăn cản trái tim ta đừng yêu thương. Tất nhiên, ta cần lắm chứ, những kĩ năng, những kiến thức để tránh được những cạm bẫy bóng bẩy, tránh được những thất bại nặng nề vì thiếu kinh nghiệm. Nhưng đừng vì điều đó mà chấp nhận một cuộc sống nhạt nhẽo và đơn sắc! Hãy sống, chứ đừng chỉ tồn tại.
"Sẽ không sao thành công hay thất bại. Tôi vẫn tin rằng mình không khóc trong tương lai!" :)
~ Thân Nhung~
Nhận xét
Đăng nhận xét