Chuyển đến nội dung chính

Hãy sống và đừng chỉ tồn tại...

"Giữa dòng ngày tháng âm u đó
Không đổi nhưng mà trôi cứ trôi.."

Ngày hôm qua đã trôi đi như thế...
Ngày hôm nay lại tiếp tục một hành trình 24 giờ...
Và thật buồn khi đoán chắc rằng ngày mai sẽ chẳng có gì khác...
 

Mỗi người chỉ có một lần duy nhất để sống và cũng một lần thôi để mãi mãi đi vào cõi vĩnh hằng. Vậy mà có đôi lúc, mình sống mà không biết sống để làm gì, vì cái gì nữa! Cuộc sống trôi qua, bình lặng và tẻ nhạt. Nhưng nó giống như một thói quen, tuy không hề tốt, nhưng nó an toàn khiến con người ngại ngần không dám thoát ra khỏi những gì quen thuộc. Không dám mở lòng mình ra để đón nhận yêu thương chỉ vì sợ những dối gian hay tổn thương. Không dám thử nghiệm những điều mới mẻ và làm một điều gì đó bứt phá chỉ vì sợ thất bại, sợ bị cười chê. Không dám đặt chân đến những vùng đất mới cũng vì sợ những nguy hiểm và sự khác biệt... Và dần dà, ta sống lạnh lùng hơn và cũng có thể, vô cảm và hèn nhát hơn.
Sao chỉ biết nhận lại những điều tốt đẹp mà không dám cho đi? Cuộc sống chẳng cho không ai cái gì. Cũng giống như ta phải trải qua hết những cung bậc của khổ đau mới có thể cảm nhận được trọn vẹn thế nào là hạnh phúc. Đừng sống như Biển Chết, chỉ biết nhận lại, mà không biết cho đi, không biết chia sẻ, chỉ để dòng chảy của mình tù đọng trong một khoảng không chật hẹp. 

“…Khước từ sự vận động. Tìm quên trong những giấc ngủ vùi. Tìm sự an toàn trong vẻ ngoan ngoãn bất động khiến người thân phải đau lòng. Bỏ quên những khát khao dài rộng. Bải hoải trong tháng ngày chật hẹp?
Như dòng sông chưa ra được biển rộng đã lịm trong đầm lầy?
Như dòng sông muộn phiền quanh vách núi?
Như chính cái đầm lầy?
Như cái hồ dài kỳ dị sống đời thực vật?
Sông như đời người. Và sông phải chảy. Như tuổi trẻ phải hướng ra biển rộng. Còn gì buồn hơn khi ta sớm làm một dòng sông muộn phiền. Khước từ trải nghiệm. Khước từ nắng gió. Khước từ đi tới. Khước từ sự vận động…” (Hà Nhân)

Hãy cứ sống hết mình đi, được không? Hãy cứ sống là chính mình với những ước mơ và hoài bão đẹp, dù có thể chỉ là một chút nông nổi. Đừng vì những định kiến, những nỗi sợ ngăn càn bước chân ta đi, ngăn cản trái tim ta đừng yêu thương. Tất nhiên, ta cần lắm chứ, những kĩ năng, những kiến thức để tránh được những cạm bẫy bóng bẩy, tránh được những thất bại nặng nề vì thiếu kinh nghiệm. Nhưng đừng vì điều đó mà chấp nhận một cuộc sống nhạt nhẽo và đơn sắc! Hãy sống, chứ đừng chỉ tồn tại.
"Sẽ không sao thành công hay thất bại. Tôi vẫn tin rằng mình không khóc trong tương lai!" :)


~ Thân Nhung~

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[Văn học] Vẻ đẹp khuất lấp của người đàn bà hàng chài và người vợ nhặt

Ai đó đã từng nói “ Tác phẩm nghệ thuật chân chính bao giờ cũng là sự tôn vinh con người qua những hình thức nghệ thuật độc đáo”. Phải chăng vì vậy mà ta có thể bắt gặp nhiều nghệ sĩ có phong cách hoàn toàn khác nhau trên cùng một giao lộ của hành trình kiếm tìm và khám phá vẻ đẹp tâm hồn con người. Kim Lân với truyện ngắn “Vợ nhặt” và Nguyễn Minh Châu với tác phẩm “Chiếc thuyền ngoài xa” là một trường hợp như vậy. Nếu như với khả năng viết rất hay về nông thôn và cuộc sống của người dân quê, Kim Lân xây dựng thành công nhân vật người vợ nhặt qua tình huống truyện độc đáo thì với phong cách truyện đậm chất tự sự-triết lí, Nguyễn Minh Châu đã khám phá ra những nghịch lí trong cuộc sống của người đàn bà hang chài. Qua cả hai tác phẩm, các tác giả đều cho ta thấy được vẻ đẹp khuất lấp của người phụ nữ Việt Nam trong những hoàn cảnh khó khăn. Có thể nói, trong truyện ngắn "Vợ nhặt", nhân vật người vợ nhặt tuy không phải là nhân vật chính nhưng vẫn là một trong ba nhân vật quan t...

[Văn học] Cảm nhận hai khổ thơ đầu bài "Vội vàng"

Trong phong trào thơ mới những năm đầu thế kỉ 20, cây bút Xuân Diệu xuất hiện trên thi đàn như "một nguồn sống dào dạt chưa từng thấy ở chốn nước non lặng lẽ này" ( Hoài Thanh). Ông đã đem đến cho thơ ca đương thời một nguồn cảm xúc mới, thể hiện quan niệm sống mới mẻ với những cách tân nghệ thuật đầy sáng tạo. Những bài thơ của ông bao giờ cũng để lại ấn tượng sâu sắc với độc giả cả trên phương diện nội dung và nghệ thuật. "Vội vàng"( rút từ tập "Thơ thơ") là một thi phẩm như vậy. Bài thơ đã thể hiện tập trung sở trường của Xuân Diệu trong việc bộc lộ cái "tôi" và cách cảm nhận thiên nhiên, sự sống của mình, đặc biệt là qua hai khổ thơ đầu. Ngay khi bước vào thi phẩm, ta đã không khỏi ngỡ ngàng và ấn tượng với ước muốn kì lạ của thi sĩ: "Tôi muốn tắt nắng đi...bay đi" Đó rõ ràng không phải là ước mơ của một người khổng lồ "ghé vai gánh đỡ cả giang sơn", cũng không phải là những ngông cuồng của tuổi trẻ, 4 câu thơ là k...

Yesterday...

♪ ♫ ♥ ♪ ♫ ♥ ♪ ♫ ♥ Yesterday ♪ ♫ ♥ ♪ ♫ ♥ ♪ ♫ ♥ "They can take tomorrow and the plans we made They can take the music that we'll never play  All the broken dreams, take everything  Just take it away  But they can never have yesterday They can take the future that we'll never know  They can take the places that we said we would go All the broken dreams take everything  Just take it away But they can never have yesterday..."                                  Biệt ly có thể lấy đi ngày mai và tất cả những dự định của chúng ta  Biệt ly có thể lấy đi khúc ca mình còn viết dang dở  Và dẫu cho những giấc mơ vụn vỡ xóa nhòa đi tất cả  Thì cứ lấy hết đi  Nhưng biệt ly chẳng thể nào lấy được ngày hôm qua trong tôi đâu...  Biệt ly có thể lấy đi tương lai mà chúng ta chưa từng biết...  Biệt ly có thể lấy đi nơi chúng ta sẽ...